Girls' Last Tour - Hành trình cuối cùng
Văn minh con người dù cao đến đâu rồi thì cũng phải chạm tới điểm dừng. Và ở đỉnh cao đó thì nó có gì? Không có gì cả! Thành tựu văn minh dù có cao đến đâu rồi cũng sẽ lại về mo. Nếu ví văn minh như một chuỗi số, thì ở đầu mỗi chuỗi số ấy luôn là con số không. Số không để chấm dứt, số không để bắt đầu. Số không của sự vô thường.
Và Girls' Last Tour đã có một kết thúc như vậy...
Girls' Last Tour là một thế giới hậu diệt chủng. Nơi mà bóng dáng của con người hiếm như lá mùa đông. Đó là khoảng khác mà nền văn minh của loài người đã đạt đến đỉnh cao. Và dã tâm của họ cũng thế. Ở cái thể giới hậu diệt chủng ấy chỉ sót lại hai cô bé, Chito và Yuuri, sống trong những thành phố đồ sộ được xây chồng lên nhau. Để sinh tồn, hai em đã phải liên tục di chuyển lên những thành phố ở tầng cao hơn, bởi lẽ ngồi yên đồng nghĩa với việc chết. Và chuyến đi của các em để lại nhiều bài học thầm thía về sự đời.
Với Girls' Last Tour, tác giả thực sự việc truyền tải thành công chủ nghĩa Tối giản. Việc chọn lựa nhân vật chính là những đứa bé là một ngụ ý quan trọng cũng như là mấu chốt làm nên thành công trong truyện. Bằng việc sử dụng tư duy trẻ con trong bối cảnh ảm đạm, thê lương đã phần nào giúp trung hòa được không khí trong truyện. Sự ngây thơ của các em đã giúp các em bước những bước chân không mỏi. Cũng vì là trẻ con với nhau nên hai em luôn có được một tình cảm khăn khít và gắn bó. Như người xưa có câu, "Nếu muốn đi nhanh, hãy đi một mình. Nhưng nếu đi xa, hãy đi chung với nhau."
Có lẽ Girls' Last Tour đẹp nhất ở tính nhân văn. Ai rồi cũng phải chết, nhưng tác giả không xuống bút trừ khử một ai cả. Không một cảnh tượng giết chóc xảy ra. Ít nhất thì không xảy ra trước mắt hai cô bé. Ngay cả khi rơi máy bay, cánh dù vẫn được bung như hình ảnh của ngọn lửa hy vọng nhen nhói sau khi bị dập tắt, và viên phi công ấy vẫn tiếp tục sống. Hay hình ảnh Yuuri ra sức cứu lấy con cá cuối cùng của thế giới, cái con cá mà chỉ vài giờ trước cô còn đòi ăn nó. Đó là một cuộc chiến bảo vệ tự nhiên khỏi chính những cỗ máy được tạo ra con người. Girls' Last Tour giàu tính nhân văn là như thế.
Hình ảnh cuối cùng trong Girls' Last Tour là hai con người nhỏ bé lọt thỏm giữa một vùng trời bao la không có gì ngoài tuyết trắng. Hai bé đã đi đến cái đích cuối cùng, đã lên đến tầng nóc nhà của mọi thành phố... Hình ảnh toàn cảnh siêu đô thị với tầng tầng, lớp lớp thành phố chồng lên nhau là đại diện cho nền văn minh siêu đẳng của loài người. Nóc nhà nơi chẳng có gì ngoài lớp tuyết trắng xóa chính là đỉnh cao của nền văn minh ấy. Ngay từ bước chân đầu tiên lên đỉnh cao cái "nền văn minh" ấy, đọc giả hẳn đã thấy sự trớ trêu của tạo hóa. Biết bao nhiêu công trình vĩ đại của con người cũng không khỏi cần sự chở che từ những điều đơn giản nhất, chỉ mái nhà trắng tinh phủ đầy tuyết. Phải chăng sự trớ trêu đó là tiếng cười nhạo báng của tác giả đối với nền văn minh loài người ư?
Kết truyện Girls' Last Tour là một viên thuốc đắng nhẹ nhàng đủ khiến đọc giả không khỏi băn khoăn, day dứt và tâm tư về số phận hai em bé. Bởi nền văn minh vĩ đại con người để lại rồi sẽ bị thiên nhiên đánh tan và nhấn chìm. Đất sống không còn, lương thực cạn kiệt. Để xoa dịu tâm hồn hai em, tác giả đã đưa hai em vào cõi trời. Trả con người trở về với tự nhiên, nơi có cây và cỏ, đất và trời. Nhưng nếu đây là tương lại thực sự của con người, và các bạn thực sự yêu quý hai cô bé cũng như những nhân vật khác trong truyện. Bạn sẽ làm gì để tương lai ấy không xảy ra? Liệu viên thuốc của cây bút tài hoa Tsukumizu có đủ đắng để giã được tật xấu của chúng ta không? Nó sẽ trị được bệnh chứ? Điều đó còn tùy thuộc vào mỗi đọc giả.

Nhận xét
Đăng nhận xét
Uống rượu rồi nhảy đầm trên bàn phím được xem là tội ác với hình phạt là cả đời phải mang danh 'Anh hùng Bàn phím'.